cong-ty-xay-dung

Nữ kỹ sư gốc Việt rạng danh trên đất Mỹ

Bằng sự nỗ lực không ngừng nghỉ, bà Lê Duy Loan đã trở thành người phụ nữ đầu tiên, và cũng là người gốc Á duy nhất từng đạt tới chức vụ đỉnh cao trong nấc thang kỹ thuật tại Mỹ.

 

Kỹ sư Lê Duy Loan, 55 tuổi, chuyên gia đầu ngành vật liệu bán dẫn đã trở thành người phụ nữ đầu tiên và cũng là người châu Á duy nhất được vinh danh ‘Senior Fellow’ – nhà nghiên cứu thâm niên tại hãng công nghệ toàn cầu lâu đời nhất nước Mỹ Texas Instruments.

 

Bà Loan có tổng cộng 24 bằng sáng chế, bao gồm 4 bằng sáng chế tiên phong góp phần đặc biệt trong sự phát triển của máy tính hiện đại. Đồng thời, bà còn là một diễn giả xuất sắc tại Mỹ, thường được mời diễn thuyết ở nhiều trường đại học uy tín cũng như các tập đoàn lớn suốt hơn 20 năm qua.

 

Thành danh ở xứ người, song tôi vẫn muốn giúp thế hệ trẻ Việt Nam vươn lên bằng tri thức. Bà hy vọng tổ chức từ thiện phi chính phủ Sunflower Mission do mình và chồng là ông Đào Tuấn thành lập vào năm 2002 sẽ hiện thực hóa tâm huyết cao đẹp này.

 

Bà đã lập quỹ đóng góp từ thiện phi chính phủ Sunflower. Quỹ này đã xây dựng khoảng 100 phòng học ở vài tỉnh miền Nam như Kiên Giang, An Giang, Đồng Tháp, Bến Tre và Phú Yên.

 

 

 

Bà Lê Duy Loan tt nghip k sư đin đi hc Texas Austin khi mi 19 tui và ly bng MBA đi hc Houston năm 1989.

 

Sinh ra tại Nha Trang, song bà Loan lại sớm theo gia đình sang định cư ở thành phố Houston, bang Texas, Mỹ từ năm 1975.

 

Dù ban đầu không hề biết nửa chữ tiếng Anh, phải học lùi lại hai lớp so với tuổi nhưng bà vẫn tốt nghiệp thủ khoa khối trung học phổ thông vào năm 16 tuổi, sớm hơn hai năm so với bạn bè cùng trang lứa.

 

Năm 19 tuổi, bà Loan tốt nghiệp đại học tại trường University of Texas, chuyên ngành công nghệ kỹ thuật điện tử với thành tích rất cao. Sau đó, bà bắt đầu đảm nhiệm công việc kỹ sư thiết kế chip nhớ ở tập đoàn Texas Instruments.

 

Từng có ý định học ngành Y, song vì điều kiện kinh tế của gia đình không cho phép nên bà đành gác lại ước mơ và chọn học khối kỹ thuật ở trường Đại học Texas Austin. Nhưng khi tốt nghiệp thì bà chỉ đạt bằng ưu (Magna cum laude) chứ không phải bằng xuất sắc (Summa cum laude) như hồi trung học.

 

Nhiều người từng hỏi nguyên nhân dẫn tới kết quả bị tụt hạng, và câu trả lời là do bà quá mải mê yêu đương vào học kỳ cuối. Bà cũng dành một lời khuyên chân thành cho các bạn trẻ: “Nếu muốn có bằng xuất sắc thì đừng vội hẹn hò trong thời gian đại học!"

 

Nữ kỹ sư gốc Á ra trường tháng 5 thì tháng 6 bắt đầu đi làm luôn ở Texas Instruments, cùng người chị ruột mua nhà cho mẹ vào tháng 8, mua nhà cho bản thân vào tháng 10, đính hôn vào tháng 11 và kết hôn vào tháng 12 năm đó.

 

Vì quá ấn tượng với một đứa con gái 19 tuổi học ngành kỹ thuật lại trả lời vanh vách các câu hỏi trong buổi phỏng vấn nên công ty điện tử lớn của Mỹ đã tìm mọi cách nhằm chiêu mộ bà. Không những gửi thư qua đường bưu điện mà Texas Instruments còn cử một nhân viên lâu năm đến tận nhà riêng để nói chuyện trực tiếp.

 

Sau đó, họ sợ bà không đồng ý nên đã gọi điện thoại nhằm đề nghị tăng lương so với mức đề xuất trong buổi phỏng vấn. Và bà chính thức gắn bó với nơi này từ ngày đó cho tới tận bây giờ.

 

Texas Instruments có nhiều bộ phận nhưng 2 bộ phận lớn chính là Dynamic Random Access Memory (DRAM) và Digital Signal Process (DSP). Ban đầu, bà Loan làm ở bộ phận DRAM.

 

Bộ nhớ máy tính khi ấy mới chỉ đạt mức 64Kb nên bà thường tập trung thiết kế, mô phỏng, nâng cấp bộ nhớ lên các thế hệ tiếp theo như 128Kb, 256Kb, 1Mb, 16 Mb, 64Mb. Ban đầu, bà chỉ nhận nhiệm vụ kỹ thuật, rồi mới dần nâng lên thiết kế và quản lý nhóm thiết kế của DRAM. Nhưng kết quả nghiên cứu là nỗ lực của tất cả mọi thành viên trong nhóm chứ không phải của riêng ai.

 

Ngoài ra, bà Loan còn được Texas Instruments cử đến nhiều quốc gia và vùng lãnh thổ như Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan hay Singapore để hỗ trợ sản xuất bộ nhớ (RAM). Chuyến công tác đầu tiên của bà là ở Nhật Bản vào năm 1985.

 

 

7 năm sau khi gia nhập công ty, bà Loan thăng chức lên làm Trưởng phòng tư vấn thiết kế, và một năm sau được bầu chọn vào vị trí đầu tiên trên nấc thang kỹ thuật của Texas Instruments – thành viên hội đồng kỹ thuật (Member of Technical Staff).

 

Tiếp đó, dù có gặp đôi chút khó khăn nhưng bà vẫn liên tục gặt hái nhiều thành công trong sự nghiệp khi trở thành thành viên cấp cao hội đồng kỹ thuật (Senior Member of Technical Staff) vào năm 1993; người phụ nữ đầu tiên đạt thành viên ưu tú hội đồng kỹ thuật (Distinguished Member of Technical Staff) vào năm 1997; người phụ nữ đầu tiên đạt vị trí đồng sự của Texas Instruments (TI-Fellow) vào năm 1999.

 

Giấc mơ là khởi đầu của mọi thứ, song nếu không thực sự bắt tay vào thực hiện thì giấc mơ cũng mãi chỉ là giấc mơ mà thôi! Cuộc đời bà cũng đã trải qua không biết bao nhiêu lần thất bại để có được thành quả như bây giờ.

 

Bà nói: “Và mỗi lần tưởng như gục ngã, tôi lại nghĩ đến ba mẹ, đến 12 năm trời ở Việt Nam, đến những ngày tháng đầu tiên ở nước Mỹ xa xôi cùng với lòng tự hào từ quê hương bản xứ. Tôi thấy mình cần phải có trách nhiệm làm gia đình thật tự hào, làm vẻ vang cho quốc gia mình để bạn bè năm châu thấy rằng: Ồ, người Việt Nam cũng tài giỏi không thua kém gì ai”.

 

 

Kết hôn khi mới 20 tuổi, bà Loan đã nói với chồng là ông Đào Tuấn hãy cho mình 10 năm để phát triển sự nghiệp rồi mới tính đến chuyện có con. Và chồng bà hoàn toàn ủng hộ với quyết định này.

 

Mãi tới ngày 30/8/1993 thì cặp vợ chồng gốc Việt mới chào đón đứa con trai đầu lòng là Đào Lê Quý Đan, còn cậu út là Đào Lê Quý Đôn sinh ngày 22/2/1997.

 

Họ lựa chọn cái tên có thể đánh vần và phát âm gần giống nhau trong cả hai ngôn ngữ để nhắc nhở con cái rằng: "Dù có sinh ra ở Mỹ nhưng chúng vẫn mang trong tim dòng máu Việt Nam, vẫn là người da vàng tóc đen. Hãy thể hiện vượt trội ở mọi công việc gắn với tên mình, đừng bao giờ làm gì khiến gia đình và quê hương phải xấu mặt".

 

Bà Loan thường dạy con cách kết hợp những giá trị cơ bản của văn hóa Việt Nam với mọi điều tốt đẹp của nền văn hóa Mỹ. Dù đây là nhiệm vụ không hề đơn giản, song bà vẫn cố gắng hiện thực hóa điều đó bằng cách dành thật nhiều thời gian ở bên cạnh, chăm sóc và dạy dỗ chúng.

 

Nữ kỹ sư thành đạt cũng rất may mắn vì được chồng và người chị lớn Duy Hoa hỗ trợ về mọi mặt, người giúp việc hơn 22 năm mà bà coi như một người em trong gia đình lo lắng từng bữa ăn giấc ngủ, ông bà bác sĩ Bernard - người giúp bà đón hai đứa con từ trường học về nhà trong suốt nhiều năm liền.

 

Thậm chí, vài người bạn thân thiết cũng sẵn sàng đi chợ hoặc mua sắm đồ đạc hộ khi bà quá bận rộn. Đó là những thứ rất quan trọng giúp chuyên gia đầu ngành vật liệu bán dẫn có thể yên tâm đi qua từng ấy năm.

 

Bởi vì theo bà: "Không có ai tài giỏi mà có thể làm tất cả một mình được, nhất là trong một xã hội như ở Mỹ. Bạn nên nhớ điều đó".

 

Hoàng Sa tổng hợp

Tin tức